Nỗi lòng của biển















Đứng trước biển đôi khi tôi tự hỏi,
Bởi vì đâu con sóng lại vô thường
Đã cho tôi trang đầy bao kỉ niệm
Một thời thơ trẻ mộng và mơ.

Vẫn còn đấy trong tôi chẳng nhạt mờ…
Mái tranh nghèo nếp dưới bóng dừa xanh
Miền cát trắng sóng thì thầm cùng gió,
Cho em thơ giấc ngủ yên lành.

Giá phải chăng cuộc sống chẳng mong manh,
Giờ trong tôi là bến bờ hạnh phúc.
Hỏi vì sao sóng cứ như thế mãi...
Hiền hòa...giận giữ chẳng chia phôi.

Biển hiền hòa biển cho tôi tất cả
Bên làng quê nhỏ mái tranh xưa.
Biển giận giữ biển cuốn trôi tất cả
Bỏ lại nơi nao cảnh hoang tàn.

Nhưng trong tôi sẽ vẫn là mãi mãi,
Mãi mãi còn một mái ấm “chân quê”!

................
05/07/2007