Võ sư Trương Văn Bảo - Thiếu Lâm Phật Gia Quyền

Võ sư Trương Văn Bảo sinh năm 1950 tại Sài Gòn, lớn lên tại Đà Lạt (năm 1952 gia đình lên Đà Lạt sinh sống đến nay), là cựu Học sinh Trường tiểu học Phan Chu Trinh Đà Lạt, Trường trung học Trần Hưng Đạo Đà Lạt, cựu Sinh viên Văn khoa Anh văn và Khoá I Chính trị Xã hội Viện Đại Học Đà Lạt, cựu Sinh viên Sĩ quan khoá 1/70 Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức, cựu Khoá sinh Trường Vũ thuật Quân sự Thủ Đức và cựu Giảng viên Trường Sinh ngữ Quân đội.


- Năm 8 tuổi (1958) tại Cô Giang, Đà Lạt, ông bắt đầu tập Võ Ta và Quyền Anh (thời ấy thường gọi là Boxe Anglaise) với Võ sư Nguyễn Ngọc Ẩn, gốc người miền Tây Nam Bộ, hiện nay 89 tuổi đang sống tại Đà Lạt. Tập Nhu đạo (Judo), Nhu thuật (Jiujitsu) với Võ sư Nguyễn Văn Bảo, công chức Nha Địa dư Đà Lạt (mất năm 1973). Tập Thái cực đạo (Taekwondo) khóa I (1964) với các Võ sư Nam Triều Tiên Trường Võ Bị Đà Lạt. Thiếu Lâm Phật Gia Quyền là môn võ từ cửa Phật, có nguồn gốc Thiếu Lâm Tự, ông tập luyện theo dòng tộc và duyên khởi khai tâm (1968) với Thượng tọa Thích Từ Mãn sau là Hòa Thượng Viện chủ Chùa Linh Sơn Đà Lạt (viên tịch năm 2007). Năm 1970, ông luyện tập nâng cao và thi đấu nhiều môn võ, đặc biệt là tự vệ cận chiến (close combat và self defense) tại Trường Vũ thuật Thủ Đức. Ông bắt đầu dạy võ năm 1973.

- Võ sư Trương Văn Bảo tham gia Hội Võ thuật Cổ truyền và Liên đoàn Võ thuật tỉnh Lâm Đồng năm 1993, tham gia Liên đoàn Võ thuật Cổ truyền Việt Nam năm 1994. Năm 1998 ông sang Thiếu Lâm Tự - Tung Sơn - Hà Nam - Trung Quốc tìm hiểu và học hỏi.

- Tại võ đường, ông dạy song hành hai môn võ là Võ cổ truyền Việt Nam và Thiếu Lâm Phật Gia Quyền. Ông chọn tên cho võ đường là Võ đường Trần Hưng Đạo Đà Lạt, với ý nghĩa vinh danh tướng Trần Hưng Đạo, anh hùng dân tộc Việt Nam và kỷ niệm thời niên thiếu là cựu học sinh Trường Trung Học Trần Hưng Đạo Đà Lạt từ lớp Đệ Thất đến lớp Đệ Nhất - Tú tài II (niên khóa 1962 - 1969).

- Khi dạy võ ở nước ngoài, trước ngực áo của ông là huy hiệu võ cổ truyền Việt Nam, sau lưng áo của ông là dòng chữ Võ Cổ truyền Việt Nam, ngoài ra không mang bất cứ một biểu tượng riêng tư nào khác. Ông chỉ phổ biến duy nhất Võ Cổ truyền Việt Nam theo tôn chỉ, mục đích và định hướng của Liên đoàn Võ thuật Cổ truyền Việt Nam. Ngoài dạy võ, ông còn nhân cơ hội giới thiệu văn hóa, lịch sử của đất nước, giải thích quá trình hình thành và phát triển võ cổ truyền với mong ước làm rạng danh võ cổ truyền Việt Nam trên đấu trường quốc tế. Ông không dạy Thiếu Lâm Phật Gia Quyền ở nước ngoài. Những võ sinh nước ngoài học Thiếu Lâm Phật Gia Quyền đều đến Đà Lạt, tập luyện tại võ đường của ông, song hành với Võ cổ truyền Việt Nam.


MƯỜI ÐIỀU TÂM NIỆM:
1. Nghĩ đến thân thể đừng cầu không bệnh khổ, vì không bệnh khổ thì tham dục dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3. Cứu xét tâm tính đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu triệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không chông gai, vì không chông gai thì chí nguyện không kiên cường.
5. Việc làm đừng mong dễ thành, vì dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng mong lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong thuận chiều ý mình, vì thuận chiều ý mình thì tất sinh tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân có ý mưu tính.
9. Thấy lợi đừng nhúng tay, vì nhúng tay thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là hèn nhát, mà trả thù thì oán đối kéo dài.
Bởi vậy, Phật Đà thiết lập Chánh Pháp, lấy bệnh khổ làm thuốc hay, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, lấy sự thi ân như đôi dép bỏ, lấy xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thủ. Thế nên, ở trong chướng ngại mà vượt qua tất cả.
(Luận Bảo Vương Tam Muội)


THẬP GIỚI ƯỚC THIẾU LÂM PHẬT GIA QUYỀN:
Thiếu Lâm Thập Giới Ước là những điều răn do Đạt Ma Tổ sư nêu ra. Trải đã hơn ngàn năm, những điều răn trên vẫn được các thế hệ môn đồ tuân thủ.
Điều 1: Rèn tập kỹ thuật Thiếu Lâm này chủ yếu nhằm cường kiện thể phách, cần chuyên chú sớm hôm, không được tự tung lầm lẫn.
Đìều 2: Thuần thục kỹ thuật song hành với thấm nhuần ý niệm từ bi của Phật Gia. Chỉ sử dụng kỹ thuật khi cần tự vệ, tuyệt đối cấm buông thả. Kẻ thích dùng bạo lực kể như đã vi phạm thanh qui.
Điều 3: Trong sinh hoạt thường ngày phải kính cẩn theo lời các bậc Sư trưởng, không nên có hành vi ngạo mạn hoặc đối nghịch.
Điều 4: Đối với bạn bè đồng môn cần giữ hòa thuận, ôn lương, thành tín, không được dè bỉu hoặc có ý “thị cường lăng nhược”.
Điều 5: Khi bôn tẩu cùng tục gia tương ngộ, cần nhẫn nhục thể hiện chủ ý cứu đời, cứu người, không được sử dụng công phu Thiếu Lâm bừa bãi.
Điều 6: Theo môn qui Thiếu Lâm, không được tức khí đua tranh, không được tỉ thí. Gặp người chưa rõ lai lịch hãy giữ lễ chào kính nhau, nếu là đồng môn hãy giúp đỡ nhau để tỏ tình đồng đạo.
Điều 7: Rượu thường đoạt trí, thịt dễ mê hồn. Rượu thịt là thứ đại cấm kỵ của đệ tử Phật Gia, phải tuyệt đối tránh xa.
Điều 8: Nam phong nữ sắc cũng là thứ đại cấm kỵ của đệ tử Phật Gia, tuyệt đối không được tơ hào.
Điều 9: Đối với tục gia đệ tử, cần xem xét và thử thách cẩn trọng khí có ý truyền thụ võ công, không thể nhẹ dạ nghiêng theo sự cao hứng nhất thời, khinh suất để vướng vào tội di hại cho đời, phạm lỗi đi ngược lại tôn chỉ Phật Gia và môn phái.
Điều 10: Ỷ mạnh tranh thắng, lớn lối khoe khoang, chê bai người khác là cách tự giết mình mà còn lưu độc cho người. Đem kỹ thuật truyền thụ bừa bãi cho người vì tình thân thúc bách hoặc mưu cầu phú quý làm bại hoại Thiền môn là gieo họa cho đời.

Nguồn: Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Tỉnh Lâm Đồng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét