Huyền thoại Nhạn Trắng Cà Mau

Huyền thoại Nguyễn Chánh Minh (thân phụ cố nghệ sĩ Nguyễn Chánh Tín) là con thứ sáu, sinh năm 1903, thường gọi là Sáu Minh.


Năm 16 tuổi, Chánh Minh theo người quen lên miền Thất Sơn, Chi Lăng xin làm đệ tử một tu sĩ nổi tiếng về võ nghệ. Tại đây, Chánh Minh nhiều lần thuyết phục sư phụ đứng ra tập hợp môn sinh, chiêu mộ nhân tài trong thiên hạ đứng lên chống Pháp. Thế nhưng nguyện vọng của anh không được sư phụ đồng tình với lý do người tu hành không màng đến thế sự. Sau gần ba năm học võ, Chánh Minh từ biệt sư phụ xuống núi...

Trở về nhà, Chánh Minh tham gia vào đội ghe tàu bán buôn đường sông. Năm 1927, trong một lần cùng đám bạn buôn lên bờ vào chợ Cà Mau, Nguyễn Chánh Minh bắt gặp một người đàn ông bán đậu hũ dạo có thân hình nhỏ thó, lưng gù, đội chiếc mũ vải, khăn che mặt. Ông già bán đậu hũ cho một đám thanh niên. Khi thanh toán tiền, họ ăn gian, gọi 10 suất nhưng chỉ trả tiền có 7 suất. Đám thanh niên đứng dậy bỏ đi. Ông già chạy theo túm áo một người giật lại đòi tiền. Gã thanh niên bực tức quay lại, lấy hết sức đẩy cho ông già té xuống. Nhưng thật kỳ lạ, ông già chẳng hề hấn gì, còn gã thanh niên lại bị té văng ra đường chỉ bằng một cái huých khuỷu tay rất lẹ của ông. Cả nhóm thanh niên vây lấy ông, nhưng hễ ai chạm đến người ông lại té văng ra. Cuối cùng cả đám chịu thua, bỏ đi.

Ngồi trong quán lá quan sát từ đầu đến cuối sự việc, Nguyễn Chánh Minh ngạc nhiên đến sửng sốt và nhận ra, đây là con người võ nghệ cao cường hiếm có trong thiên hạ. Chánh Minh bí mật bám theo ông già. Cuối ngày, khi ông trở về nhà trọ trong một góc phố vắng, Chánh Minh chạy đến quỳ trước mặt ông mà nói rằng: "Thưa ông! Con biết ông là một cao thủ võ lâm. Con khao khát được lĩnh hội những tuyệt chiêu của ông để mưu việc lớn. Xin ông nhận con làm đệ tử".

Mặc cho Chánh Minh quỳ lạy, ông già vẫn coi như không: "Tui là người tứ cố vô thân, đi bán đậu hũ dạo kiếm sống qua ngày, nào có biết chi về võ nghệ". Chánh Minh không nản chí. Hằng ngày, sau khi rong ruổi ghe tàu đi bán buôn, Chánh Minh lại tìm đến nơi ông già ở trọ thuyết phục ông nhận mình làm đệ tử. Trước nguyện vọng tha thiết của Chánh Minh, cuối cùng ông già cũng gật đầu: "Ta đồng ý dạy võ cho anh, với điều kiện, anh phải tuyệt đối giữ bí mật. Sau này có dịp thuận lợi, anh bố trí cho ta đi tàu thủy trở về Trung Quốc".


Chánh Minh phấn khởi như bắt được vàng. Anh lạy sư phụ và hứa sẽ làm đúng như thế. Học võ, Chánh Minh mới biết sư phụ là một võ tướng dưới quyền Tôn Văn (Tôn Trung Sơn). Năm 1925, sau khi Tôn Trung Sơn qua đời, nhiều võ tướng dưới quyền ông bị các lực lượng chống đối truy bắt. Ông tự lấy dao làm biến dạng gương mặt rồi trốn sang Việt Nam, tìm đến xứ Bạc Liêu, Cà Mau ẩn náu. Ông không tiết lộ danh tánh, mà chỉ bảo Chánh Minh gọi mình là A Sủn.

Trước khi trở thành võ tướng phò tá Tôn Văn, A Sủn đã có hơn 10 năm tu luyện các môn phái võ lâm Trung Quốc. Dù đã luống tuổi, song cước pháp, quyền pháp, thân pháp... của ông vẫn hết sức uyển chuyển và đầy sức mạnh. Chánh Minh được A Sủn truyền dạy võ nghệ vào ban đêm, cả trên bờ và dưới sông nước, cả tay không và binh khí, đặc biệt là tuyệt chiêu sử dụng song xỉ. 

Sau hai năm truyền dạy võ nghệ cho Chánh Minh, A Sủn bảo: "Vốn liếng võ nghệ của ta có mười, thì ta đã truyền cho anh được bảy, tám. Giờ đã đến lúc ta trở về quê hương. Nhân tướng của anh lộ rõ tính nóng nảy và hiếu thắng, nên phải biết kiềm chế thì mới mong mưu việc lớn. Võ công tối kỵ bộc lộ, chỉ khi nào thực sự cần thiết mới sử dụng".


Chánh Minh chắp tay lĩnh hội. Sau đó anh liên hệ được một chiếc tàu buôn từ Sài Gòn đi Thượng Hải và gửi sư phụ đi nhờ. Họ chia tay nhau không hẹn ngày tái ngộ...

Nguyễn Chánh Minh sau đó đã thử thách mình với nhiều trận đấu võ tự do.  Ông tham gia những cuộc tỉ thí từ chợ Cà Mau tới Sài Gòn, trong đó có những lần chạm trán cùng võ sĩ nước ngoài.  

Thời đó hàng hoá miền Nam Bộ đều vận chuyển trên những đường sông nước và có nhiều tổ chức cướp cũng như những tay anh chị muốn chiếm đoạt độc quyền vận chuyển.  Và thế, ông đối mặt với những đe dọa từ dao găm mã tấu hàng ngày.  Lúc đó ông dùng cặp vũ khí Song Xỉ với những thế võ chuyên đối phó các loại vũ khí giang hồ.  Bộ đồ bà ba trắng tay dài khuất ngón để che dấu cặp song xỉ khiến thế giới giang hồ bấy giờ đồn rằng ông là người dao kiếm bất khả xâm phạm.

Thực ra, những cuộc chạm trán như với băng Ba Cổn và hảo hán Phi Sơn Nhạn đối với Chánh Minh không phải vì mục đích xưng hùng, xưng bá. Sau ngày sư phụ A Sủn ra đi, Chánh Minh đã lặn lội tìm kiếm người cùng chí hướng để tập hợp lực lượng kháng Tây, nhưng không mấy ai hưởng ứng, vì họ còn hồ nghi năng lực thực sự của anh. Trong một lần tâm sự điều này với một cụ già tinh thông Nho học, Chánh Minh được cụ mách nước: Muốn tập hợp được dân chúng thì phải tạo ra được những sự kiện gây tiếng vang. Trong lúc người dân đang bị nạn cướp bóc hoành hành, là người nghĩa hiệp thì cần phải đứng ra trị tội bọn cướp. Quả nhiên, sau đó, uy tín của Chánh Minh lừng lẫy khắp một vùng sông nước. Những con người như Ba Cổn, Phi Sơn Nhạn đều hết lòng ủng hộ, giúp đỡ Chánh Minh...

Vợ chồng võ sư Nguyễn Chánh Minh

Cảm phục tinh thần nghĩa hiệp của Chánh Minh, Lưu Ngọc Lan, một thiếu nữ Bạc Liêu xinh đẹp đã đem lòng yêu anh và trở thành vợ anh. Mẹ Ngọc Lan là người Việt, lấy chồng người Hoa.

Rong ruổi trên những chuyến tàu buôn, Chánh Minh bí mật đi vận động, xây dựng cơ sở, thành lập lực lượng kháng Pháp. Khi đã tập hợp được lực lượng khoảng dăm chục người, phần lớn là những hảo hán giang hồ biết võ nghệ, Chánh Minh quyết định tấn công một đồn lính Pháp ở Hà Tiên. Đội quân của Chánh Minh giả dạng dân thương hồ tiếp cận đồn và bất ngờ ra tay, tước súng của giặc tấn công giặc và sử dụng bom xăng đốt doanh trại. Trong cuốn Nhật ký đời tôi do cụ Nguyễn Chánh Minh viết để lại cho con cháu như một cuốn gia phả, có ghi rằng: Sau khi chiếm đồn, một số anh em trong đội vì quá căm thù bọn lính Pháp nên khi bắt được tù binh đã định mổ óc, moi tim cho hả dạ, nhưng Chánh Minh không đồng ý. Ông bảo, mình phải lấy tinh thần nghĩa hiệp làm trọng thì mới thu phục được lòng người. Khi giặc đã đầu hàng, nhất định không được bắn giết. Sau khi lấy vũ khí, tịch thu quân lương, quân trang, Chánh Minh ra lệnh trả tự do cho tất cả tù binh rồi rút quân (vì nếu bắt cũng chẳng có chỗ mà giam giữ). Trận "ra mắt" thành công vang dội ấy khiến số người xin đi theo Chánh Minh ngày càng nhiều.

Ông thu nạp và thành lập lực lượng kháng Pháp lấy tên là "Mặt trận Hà Tiên", đồng thời xưng danh “Nhạn Trắng Cà Mau” và chuyên mặc đồ bà ba màu trắng. Những người tham gia "Mặt trận" chủ yếu là nông, ngư dân nghèo, bị áp bức bóc lột và cả những đội quân hảo hán đã dừng bước giang hồ. Để đảm bảo yếu tố bí mật, ông xây dựng lực lượng thành nhiều cơ sở dọc theo các vùng sông nước trải dài từ Cà Mau cho đến Hà Tiên và trực tiếp huấn luyện võ nghệ, đánh bằng mã tấu, gậy gộc, giáo mác. Quân số của "Mặt trận Hà Tiên" có thời điểm lên đến hơn 1.000 người, bố trí trên 30 địa điểm khác nhau. Bình thường, họ vẫn thực hiện các công việc làm ăn, buôn bán, định kỳ hoặc đột xuất tập trung huấn luyện, khi có thời cơ thì tổ chức chiến đấu. "Mặt trận Hà Tiên" hoạt động theo kiểu đánh du kích. Mục tiêu là đánh bất ngờ, làm cho bọn Pháp hoang mang, lo sợ, đồng thời chặn đường tiếp tế của quân đội Pháp trên các tuyến đường sông từ Sài Gòn về Bạc Liêu, Cà Mau, Hà Tiên... để cướp quân trang, quân lương, và vũ khí trang bị.

Ròng rã suốt những năm cuối thập niên ba mươi, đầu thập niên bốn mươi của thế kỷ hai mươi, "Mặt trận Hà Tiên" đã tổ chức nhiều trận đánh du kích. Có trận giành thắng lợi giòn giã, nhưng cũng nhiều trận thất bại thảm hại khi gậy gộc, giáo mác, mã tấu không thể địch nổi súng đạn của giặc Pháp. Do tính chất hoạt động tự phát, không có đường hướng chiến lược và mục tiêu rõ ràng nên lực lượng ngày một mỏng dần. Thực dân Pháp thì coi đó là những băng nhóm nổi loạn ở vùng sông nước và ra sức truy lùng, bắt bớ. Hành tung “Nhạn Trắng Cà Mau” dần bị lộ diện khiến ông phải ẩn náu. Giặc Pháp nhiều lần giăng bẫy, đón lõng nhưng không bắt được ông. Hoạt động của "Mặt trận Hà Tiên" dần đi vào bế tắc, tan rã. “Nhạn Trắng Cà Mau” thu quân về một mối ẩn náu trong vùng rừng ngập nước ở Bạc Liêu, nhằm củng cố lực lượng, chờ thời cơ.

Khi phong trào cách mạng của Mặt trận Việt Minh phát triển, Chánh Minh được người của cách mạng kêu gọi hợp lực đánh Tây. Từ đó, lực lượng còn lại của "Mặt trận Hà Tiên" phối hợp chặt chẽ với lực lượng cách mạng ở vùng Bạc Liêu, Cà Mau.

Vào khoảng năm 1949, Việt Minh lên kế hoạch đánh đồn Pháp ở Gò Quau. Là người thông thạo địa hình, Chánh Minh đảm nhiệm chỉ huy lực lượng đánh mở đường. Kế hoạch bị bại lộ, giặc Pháp bố trí lực lượng bao vây. Khi Nguyễn Chánh Minh chỉ huy quân xâm nhập địa bàn bằng đường sông, địch sử dụng tàu chiến và lực lượng phục kích hai bên bờ đánh úp. Bị bất ngờ, lực lượng của Chánh Minh không kịp trở tay, phía sau cũng bị chặn đường tiếp ứng. Trận đánh đồn Pháp bị thất bại, Chánh Minh bị địch bắt dẫn lên Sài Gòn giam tại bót Ka-ti-na. Tại đây, địch tra tấn, dụ dỗ, mua chuộc ông khai ra vị trí đóng quân của Việt Minh và danh tánh người đứng đầu, song trước sau Chánh Minh không khai.

Khi biết ông là một cao thủ võ lâm, sếp phòng nhì Ăng-frê-đôn đã dụng kế bảo lãnh cho ông ra khỏi bót và thuyết phục ông làm huấn luyện viên võ thuật cho quân đội Pháp ở Sài Gòn. Để chuẩn bị cho mưu kế này, Ăng-frê-đôn đứng ra tổ chức một "giải thi đấu võ thuật mừng xuân", mời các võ sĩ, sĩ quan huấn luyện võ thuật của một số đơn vị quân đội Pháp ở Sài Gòn đến so tài. Chánh Minh chẳng thèm nương tay trên võ đài và dễ dàng vượt qua mọi đối thủ. Ông cũng phải làm huấn luyện viên võ thuật bất đắc dĩ cho đơn vị của Ăng-frê-đôn một thời gian ngắn rồi sau đó tìm cách thoái thác và trở về quê tu tại gia. 

Sau năm 1954, Nguyễn Chánh Minh đưa gia đình lên Sài Gòn cư ngụ tại căn nhà số 53 đường Nguyễn Trãi. Ông mở lò luyện võ, thành lập trung tâm huấn luyện lực sĩ. Những người con của ông đều là những lực sĩ nổi tiếng, từng giành giải cao tại các cuộc thi lực sĩ ở Sài Gòn và quốc tế. Dù không xuất hiện ồn ào, song tên tuổi của cao thủ võ lâm Nguyễn Chánh Minh vẫn được giới võ đạo mến phục.

Dù đồng nghiệp, người thân khuyên nên mở rộng việc lưu truyền bí quyết võ nghệ của mình, song Nguyễn Chánh Minh chỉ truyền trong nội tộc và một số người thân thích. Năm 1965, trong một lần về Bạc Liêu tham gia lợp nhà giúp người thân, trong lúc giằng néo nóc nhà thì sợi dây bị tuột, khiến ông té lao đầu xuống đất. Ông chỉ kịp lộn một vòng trong không trung thoát chết, song bị nội thương. Sau vụ tai nạn này, ông bị đau ở vùng bụng và tự điều trị bằng vận nội công. Khi bị đau nặng, gia đình đưa ông vào Bệnh viện Xanh-pôn chữa trị thì mới biết, thận của ông đã bị bể ngay từ cú ngã định mệnh ấy. Ông qua đời vào năm 1968.

*****
Nguồn: Tổng hợp từ thanhnien & lienphongmma
Giới thiệu: > BAO CÁT ĐẤM BỐC 450K

 
trung nghĩa sport Copyright © 2012 - Hotline: 0869272066 - 0384628414